Ảo Tưởng Lớn Nhất Về Học Tiếng Anh
6. Đằng sau mong muốn học tiếng Anh là điều gì?
Có vẻ như đây là câu hỏi chung cho gần như hầu hết các mong muốn của con người. Ngày xưa thì chỉ cần “ăn no mặc ấm”, thời trước khi đất nước mới cải cách và phát triển lên thì chúng ta muốn “ăn ngon mặc đẹp”, còn thời nay, cái gì cũng được chọn lựa kĩ lưỡng, hay chính là “ăn tinh mặc mốt”. Tôi phát hiện ra là điều mà bạn thật sự cần (need) thì nó khác xa với điều bạn muốn (want). Nhu cầu thì ít nhưng mong muốn thì vô biên, không biết đâu mà lần.
Đằng sau tất cả mong muốn đó chính là mong muốn được hạnh phúc, thành công và muốn được ghi nhận. 100 người học tiếng Anh thì may ra 4, 5 người giỏi và làm nên cơm nên cháo với cái thứ tiếng mà họ học được. Không chỉ tiếng Anh mà các lĩnh vực khác trong xã hội cũng vậy, bây giờ thời đại thông tin bùng nổ, chẳng có gì gọi là “bí quyết”, hay “bí mật” nữa.
Tôi rất thích câu này: “Nếu cả thế giới chọn bạn mà bạn không chọn bạn thì cũng là chưa đủ. Nếu cả thế giới không ai chọn bạn mà chỉ mình bạn chọn bạn thì cũng đã là quá đủ rồi”. Tôi đang muốn nói điều gì? Bạn muốn học Tiếng Anh để có nhiều tiền hơn, nhiều người bạn hơn, mở mang tầm mắt và thành công hơn. Đó là nhu cầu chính đáng, nhưng hãy chỉ nhìn lại bạn trong một giây phút, rằng bạn có đang chấp nhận và yêu thương chính con người ngay lúc này của bạn không, khi mà bạn chưa giỏi tiếng Anh? Nếu câu trả lời là không thì cho dù sau khi bạn có nói tiếng Anh siêu hơn Obama đi chăng nữa thì bạn cũng chẳng hề hài lòng với chính mình đâu! Bởi vì tất cả chúng ta có là ngay lúc này, ngay hôm nay (the present). Ngày hôm nay đến ngày mai sẽ trở thành quá khứ, ngay giây phút tôi kết thúc viết hết chương sách này thì tôi cũng không thể lấy lại những khoảnh khắc viết những dòng này. Vậy nếu ngay bây giờ bạn không hài lòng và công nhận con người của chính bạn, thì câu hỏi đặt ra là ĐẾN BAO GIỜ? Khoan, bạn không cần trả lời tôi. Hãy suy nghĩ về điều đó! Khi trả lời được rồi, lúc ấy, bạn đã sẵn sàng để học tiếng Anh một cách đầy nhẫn nại và bạn sẽ vô cùng tận hưởng hành trình thú vị này, chứ không còn hỏi: “Còn bao xa nữa thì tới nơi?”