Phần 4 Giá trị

Vẻ ngoài giàu có

Bạn cần có đồ nghề đi săn đặc biệt nào để săn được con mồi “ngon”? Hiển nhiên là bạn cần phải vất chiếc áo sơ mi kiểu Hawai, bộ vest bằng vải polyester trong tủ quần áo của bạn đi. Những anh chàng giàu có thường có cặp mắt đại bàng để nhìn thấy những người có mã ngoài bảnh chọe giống như họ. Vẻ ngoài giàu có thể hiện từ đầu tới chân bạn. Đừng cố nhồi nhét một chi tiết rẻ tiền nào vào vẻ ngoài của bạn. Kiểu tóc hợp thời, chiếc đồng hồ đắt đỏ, trang sức bằng vàng thật. Phải thế mới được.

Một đôi giầy K-Mart sẽ nổi bật như một tấm biển nhấp nháy “lạc lõng” với bộ quần áo triệu đô. Thà chưng diện một đôi tất thể thao đến mắt cá chân giá 20 đô còn hơn những thứ đồ rẻ tiền bạn mua ở quầy giảm giá của siêu thị.

THỦ THUẬT 50: Rách nhưng phải sang

Các quý ông, hãy mua một bộ vest sang trọng. Phải chắc chắn người thợ may là bậc thầy sáng tạo nên những chi tiết bí ẩn thú vị trong nắp túi, đường xẻ, ve áo…

Các quý cô, các cô có thể mặc “quần áo may sẵn”. Nhưng phải đảm bảo những bộ đồ may sẵn đó phải có tên nhà thiết kế trên đó (có thương hiệu).

Khi săn đuổi con mồi giàu có, phải làm sao để không thứ gì trên người bạn có giá thấp hơn 100 đô, trừ tất và đồ lót.

Ngôn ngữ tầng lớp

Một yếu tố quyết định tầng lớp khác là ngôn ngữ. Nói chuyện kiểu “người giàu” không có nghĩa là phải khoe mẽ kiểu “Khi người lái xe riêng đưa tôi đến Elizabeth Arden sáng nay trong chiếc Bentley của tôi…” Nhưng đúng là phải chú ý đến từ ngữ của bạn. Hãy tránh những từ đặc trưng của tầng lớp dưới.

Chẳng hạn, việc sử dụng uyển ngữ cho một số từ lại thể hiện địa vị thấp kém. Ở Anh, nơi mà mọi người ý thức hơn (hoặc ít nhất cũng ít ngượng ngùng) về tầng lớp, có một nhà văn tên là Nancy Mitford đã viết một bài báo về ngôn ngữ tầng lớp thượng lưu và Không- thượng lưu. Tác giả gọi đó là ngôn ngữ “T” (để chỉ tầng lớp thượng lưu) và Không-T (để chỉ tầng lớp thấp hơn).

Ngay khi tờ tạp chí xuất hiện ở các quầy báo, nó đã gây ra tình trạng hỗn loạn trên cả nước. Như Phillip Toynbee nói trong chương trình “Người quan sát London”, bài báo này đã trở thành một thứ để “phân loại nguồn gốc bạn bè”.